Trên chuyến tàu cuối năm

Tôi nhìn ra cửa sổ xe lửa, toàn một màu xanh của cây mì và lá chuối. Trước mặt tôi, chàng đang chống cằm nhìn ra màu xanh tôi vừa nhìn, nàng đang say ngủ.

tren-toa-tau-cuoi-namChúng tôi có chung một chiếc bàn màu xám. Nửa bên kia thuộc về Ro và Ju – tôi không biết tên chàng và nàng, đành gọi tạm. Tôi bắt đầu soạn những thứ mình vừa mua ở chợ Phan Thiết ra nửa bàn của mình. Bánh bột lọc nhân tôm và nước mắm ớt, mứt chùm ruột, me chua cay, chè đậu ván với nước dừa để riêng. Tôi thấy Ro nhìn rất nhanh bữa trưa của tôi. Vừa khi ấy, Ju tỉnh dậy. Ro thì thầm vào tai Ju điều gì đó. Ju cũng nhìn chăm chú khẩu phần của tôi. Rồi họ ngó nhau cười. Tôi bắt đầu thấy bối rối. Cảm giác mình giống vua Khải Định trong Vi hành. Tay tôi cũng đeo nhẫn có hạt.

Tôi biết ăn nước mắm trước mặt người phương Tây là không phải. Tôi còn một gói hạt điều trong giỏ. Hay là thay bánh bột lọc bằng hạt điều? Nhưng nếu không ăn bánh bột lọc thì sẽ phải bỏ luôn vì tôi không thích ăn nguội. Mà những bốn tiếng nữa tàu mới đến thành phố. Đấu tranh tư tưởng một hồi, tôi quyết định dựng một hàng rào giữa tôi và cặp đôi. Tôi lấy chiếc túi đựng nước của xe lửa phát cho xếp ngay ngắn trước mặt mình, kín đáo cho chút nước mắm vào hộp bánh và lén lút nhìn cặp đôi một cách mặc cảm. Ju có nhăn mũi một chút rồi ngủ tiếp. Ro nhìn Ju âu yếm. Ừ, vậy đi hai trẻ!

Giải quyết hộp bánh xong, tôi cẩn thận gói tàn dư đem ra thùng rác bên ngoài toa rồi quay về với mứt chùm ruột. Mắt Ro ánh lên ngạc nhiên khi thấy tôi cho cái quả màu đỏ chói bé xíu ấy vào miệng.

Tôi đoán Ro khoảng 30 tuổi, còn Ju 28. Tôi thích cách Ro nhìn Ju. Không hiểu sao, nhìn Ro, tôi chạnh nhớ đến một người, cũng ánh nhìn dịu dàng và nụ cười hiền lành (nhưng trái tim, tiếc thay, sắt đá). Tôi lập tức chấn chỉnh mình. Người ta là gươm có chủ rồi nha. Nhưng thỉnh thoảng tôi vẫn trộm nhìn Ro, đơn giản vì trước mặt tôi không có gì ấn tượng hơn bạn ấy. Đôi mắt xanh lơ vẫn nhìn ra cửa. Ro khiến tôi nổi cơn nhiều chuyện. Không biết hai người đến từ nước nào của châu Âu? Họ đã phiêu dạt qua bao nhiêu vùng miền rồi? Ju là tình thứ mấy của Ro? Ro đã nói gì và làm gì khiến Ju tin yêu đến mức quẩy hành lý theo chàng đến một vùng xa lắc? Tôi hiểu rằng đi cùng nhau suốt một hành trình dài là không dễ dàng, dù khởi nguồn hành trình ấy xuất phát từ việc tha thiết được gần nhau. Không dưng tôi thầm cảm ơn và thấy tự hào vì họ đã chọn điểm đến là Việt Nam. Tôi có phải là đại sứ du lịch đâu chứ, thật ngớ ngẩn! Trước khi thiếp đi, tôi vẫn thấy đôi mắt xanh nhìn ra cửa sổ.

Khi tôi tỉnh dậy thì Ro đã ngủ. Ju đang chăm chú nhìn vào điện thoại. Tôi có dịp ngắm Ro kỹ càng hơn bởi không bị ngắm lại. Chợt hoảng hốt vì Ro già đi thấy rõ. Tôi tăng thêm cho Ro năm tuổi đây. Thật buồn vì trước giờ tôi cứ nghĩ con người trẻ nhất và ngây thơ nhất khi ngủ.

Tôi vừa tấn phong thêm tháng ngày cho Ro thì chàng thức dậy và mở chiếc túi đen huyền bí, lấy ra hai bịch snack và một gói bánh ống lá dứa. Ăn xong, chàng và nàng mỗi người một cái điện thoại, đăm đắm, đến mức cả tiếng đồng hồ không nhìn nhau lấy một lần. Họ thân nhau đến mức không cần nói gì vẫn thấy thân. Và tôi kịp cảm nhận rằng Ro khá lãng mạn, trong cách chàng vỗ vỗ vào vai mình để yêu cầu Ju áp đầu vào đó, cả cái nhìn xa xăm ra cửa sổ.

Tôi tỉnh dậy lần thứ hai là lúc Ro và Ju cùng ngủ. Thật mâu thuẫn khi tôi vừa muốn Ro ngủ để tự do nhìn ngắm vừa muốn chàng thức để dõi theo ánh mắt xanh hướng ra cửa sổ. Ro lại già nữa rồi, giống như câu chuyện thời gian bị mất. Tôi tăng thêm cho Ro ba tuổi. Chua xót lẫn bình yên, tôi lấy sách ra đọc, được một chút thì đầu lan man nghĩ tới những chuyến đi, những chiếc ghế sát bên, những ô cửa sổ, những ngây ngất ngày thơ khi được ngồi cạnh người mình rung rinh suốt hành trình. Tôi nghĩ một trong những điều tuyệt vời nhất của đời người là được cùng nhau lướt qua những ô cửa màu xanh.

Cửa sổ tôi vừa đi qua mấy nhành mai nở sớm và một cái giếng cao gần bằng ngọn cây. Dù vô lý, tôi vẫn tiếc cho Ro không thấy cảnh này. Đột ngột, Ro và Ju thức gần như cùng lúc. Ro lại soạn chiếc túi huyền bí lấy bánh. Chàng xé miệng túi, ân cần chìa về phía nàng. Nàng bốc bánh, mắt vẫn dán vào điện thoại. Bàn bên cạnh chúng tôi đang ăn trứng gà luộc và quýt. Đó là một gia đình Phan Thiết vào Sài Gòn du lịch và ở lại ăn Tết cùng người họ hàng. Tôi biết điều này qua người phụ nữ có volume to nhất nhà – điều làm tôi hơi khó chịu từ nãy giờ. Nhưng nhìn bà chăm lo cho các thành viên trong gia đình, tôi quyết định tha bổng cho bà. Bên này, Ju đã ngủ lại. Ro tiếp tục nhìn ra cửa sổ.

Ju tỉnh dậy, lại cùng Ro ăn snack. Thì ra có một quy luật trên tàu xe, hễ ngủ dậy là ăn. Có thể thêm tám chuyện, ngắm cảnh ngó người, lướt web, restroom, nôn và dầu gió. Ro ăn xong rồi, mắt vẫn nhìn ra màu xanh ngoài cửa. Ju tiếp tục nhìn điện thoại. Vậy là Ju không có hứng thú với cửa sổ như Ro. Giá như Ju cũng nhìn ra cửa sổ nhỉ! Tôi muốn ngắm hai đôi mắt xanh cùng nhìn ra ô cửa xanh. Bỗng dưng nhớ ra đêm qua cũng gặp một người có đôi mắt xanh. Người đàn ông trong quán Crab ở bờ kè. Ông nhờ tôi viết giùm danh sách quán ngon ở Phan Thiết và Mũi Né. Khi tôi rời quán một đoạn khá xa thì thấy ông vội vã đuổi theo, miệng gọi “Miss, miss!”. Ông trao chiếc khăn choàng cổ tôi bỏ quên trong quán kèm một tấm danh thiếp. “Quê tôi ở Estonia. Khi nào rảnh đến nhà tôi chơi nhé!”. Lần đầu tiên tôi biết trên đời có đất nước của ông, nhất định sẽ search google.

Cuối cùng thì con tàu cũng lồng lộn cập bến. Trong khi tôi tất tả với mớ hành lý quê mùa bao gồm nước mắm, tỏi, bánh tráng, chả cá chiên thì Ro và Ju nhẹ nhàng khoác lên vai hai chiếc ba lô du lịch loại chữ nhật dài qua cổ người có nhiều dây dù đan chéo, thong thả rời sân ga. Dáng chàng cao lớn và thanh thanh trong nắng chiều. Nàng bé nhỏ hơn, khỏe khoắn và nhanh nhẹn. Gia đình Phan Thiết có lẽ nhiều hành lý quá nên chưa xuống tàu. Một cậu bé đẩy chiếc xe kéo 30.000 đồng một lượt đến bên cạnh hành lý của tôi.

Rời ga thôi!

 

Categories: Tin tức

CÔNG TY CỔ PHẦN TM & DV HÀNH TINH XANH TRỤ SỞ CHÍNH
Địa chỉ: Tầng 4, tòa nhà Hàn Việt, 203 Minh Khai, Hai Bà Trưng, Hà Nội
Tel: 04 3627 5955 - Fax: 04 3627 5956
CHI NHÁNH PHÍA NAM
Địa chỉ: 165/2 đường Bờ Bao Tân Thắng, P.Sơn Kỳ, Q.Tân Phú, TP.HCM.
Tel: 08 6660 8904 - Fax: 08 3559 2001